Cập nhật ngày 22/08/2013 - 13:50:28

           

Trung Quốc: Số liệu GDP mang nhiều hoài nghi

- Trên thực tế, từ lâu nay đã có những hoài nghi về tính xác thực trong những số liệu thống kê kinh tế của Trung Quốc, đặc biệt là liên quan tới thống kê giá cả để tính toán chỉ số giá tiêu dùng (CPI), một thước đo được dùng để tính tốc độ tăng trưởng GDP.

Mặc dù các số liệu trong những quý gần đây có dấu hiệu cho thấy có tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc đang trên đà suy giảm. Mặc dù vậy, nếu tăng trưởng trong vài năm qua của nước này đúng như những số liệu được ông bố chính thức, thì đó vẫn là tốc độ tăng trưởng đáng mơ ước không chỉ của những nước phát triển phương tây mà cả những nước đang phát triển trên khắp thế giới. 

Đầu năm 2013, tổng giám đốc điều hành của hãng Eaton (Mỹ), Sandy Cutler, từng cho rằng tăng trưởng kinh tế thực sự của Trung Quốc năm 2012 chỉ ở mức 3-4% chứ không phải là con số 7,8% như công bố. Ông đưa ra ước định này căn cứ vào số liệu tiêu dùng cá nhân và sử dụng điện của người dân Trung Quốc. Nhà kinh tế học Li Wei của Standard Chartered Plc tại Thượng Hải cũng có những hoài nghi tương tự, cho rằng tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc đã bị thổi phồng.

Nhưng đáng kể hơn cả là những phát hiện của Christopher Balding (Phó Giáo sư tại ĐH kinh doanh HSBC thuộc ĐH Bắc Kinh, Trung Quốc) khi ông tiến hành phân tích số liệu thống kê tại Trung Quốc từ năm 2000 đến 2011. Balding cho rằng dữ liệu kinh tế cơ bản của Trung Quốc là không đáng tin cậy sau khi tiến hành phân tích dữ liệu do NBSC dùng để tính lạm phát tiêu dùng, cụ thể là từ lạm phát gây ra bởi giá nhà đất. Theo NBSC, trong giai đoạn 2000-2011, giá nhà đất đô thị chỉ tăng 6%. Thứ nữa là trong giá thuê nhà tăng hơn 50% trong giai đoạn này, nhưng NBSC vẫn tính hầu hết các hộ gia đình sở hữu ở tư nhân, điều khiến tỷ lệ lạm phát thấp đi đáng kể. Và trong khi đầu năm 2000, 2/3 hộ gia đình Trung Quốc sống ở khu vực nông thôn, đến 2010 tỷ lệ người nông thôn/ thành thì mới vào khoảng 50/50, hay đến năm 2011 tỷ lệ người thành thị trên cả nước là 51%, NBSC lại luôn đặt một quyền số cho khu vực thành thì là 80% để tính CPI. Điều này đã tạo ra một sự sai lệch đáng kể trong phương pháp tính CPI của NBSC, và nếu và theo hiệu chỉnh của Balding, CPI sẽ tăng thêm 1% so với số liệu đã công bố, và như thế sẽ kiến GDP tính theo nganh bằng sức sứa mua giảm đi khoảng 1000 tỷ USD.

Đây thực sự là một con số khổng lồ, và nếu thực tế đúng như Balding chỉ ra, những dự báo về kinh tế Trung Quốc trong suốt thời gian qua đã bị thổi phổng, và sẽ không chỉ giới hạn ở ngành công nghiệp nhà ở, hay ở việc điều chỉnh giá cả để tính toán các chỉ số kinh tế. Trước đó vào tháng 6/2013, người ta ước tính giai đoạn tháng 1 đến tháng 4 năm 2013, thương mại của Trung Quốc đã bị bóp méo bởi việc làm giả hóa đơn trong hoạt động xuất nhập khẩu, có giá trị lên tới 75 tỷ USD.  Sau đó, tăng trưởng xuất khẩu của nước này giảm mạnh, tăng trưởng nhập khẩu thậm chí còn có tỷ lệ tăng trưởng âm.

Tham khảo từ:

Christopher Balding (2013) How Badly Flawed is Chinese Economic Data? The Opening Bid is $1 Trillion, HSBC Business School, Peking University.

http://www.baldingsworld.com/

http://www.bloomberg.com/news/2013-02-05/eaton-ceo-says-china-gdp-report-overstates-growth-rate.html

http://www.reuters.com/article/2013/06/14/china-economy-fake-trading-idUSL3N0EQ0FX20130614

Chu Hội

Chu Hội
Tin xem nhiều
* Ý kiến bạn đọc
* Tin đáng chú ý
* Các tin liên quan